Headlines

Tử Vi

Bóng Đá

Nội Trợ

» » » » » » » Mẹ học khối C nên con kém thông minh?

"Về nhà chồng trong sự không ưa của mẹ chồng - tôi cố gắng "chín bỏ làm mười". Nhưng trong gia đình, mọi chuyện diễn ra không như mong muốn, chỉ vì tôi học khối C, nhất là chuyện dạy dỗ con cái".

Lấy chồng được gần chục năm, vì hai vợ chồng đều công tác ở Hà Nội nên thời gian làm dâu với tôi không nhiều. Thế nhưng có lẽ vì không chọn tôi làm dâu nên mẹ chồng không bỏ qua những lỗi nhỏ nhất.

Chuyên mới nhất khiến tôi phiền lòng và lo lắng nhiều bởi nó không chỉ dừng ở mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu - mà nó đi xa hơn là mối quan hệ bà - cháu có thể bị lệch lạc bởi những quan niệm cứng nhắc của thế hệ trước.

Mẹ chồng tôi vốn là một giáo viên giỏi. Nhưng bà luôn cho rằng chỉ có những người học giỏi Toán, giỏi các môn khoa học tự nhiên mới là những người giỏi giang. Và vì vậy, bà thường xuyên tỏ ra coi thường tôi, chỉ vì tôi học khối C.

Chuyện tôi kể là một ví dụ - và cũng là "vấn đề" khiến tôi rất chạnh lòng...

c Ảnh minh họa

Vợ chồng tôi đến với nhau và có 2 đứa con kháu khỉnh. Không lâu thì thằng bé lớn trúng tuyển vào ngôi trường tiểu học khá có tiếng.

Tôi vui vẻ vì bước đi đầu đời của con được thông suốt - và quan trọng là con đi bằng đôi chân của mình trong sự lo lắng "trượt vỏ chuối" của mẹ. Câu trả lời của con cho mẹ là con không nhút nhát như mẹ nghĩ - con được vào đội tuyển - thậm chí con ẵm cả giải của trường và đi thi cấp huyện...

Tuy vậy, thay vì động viên cháu, mẹ chồng tôi buông thõng "Được giải toán cấp trường thì có gì mà khoe?". Chưa hết bất ngờ thì mẹ chồng tôi nói như liên thanh khiến tôi choáng váng "Cái trường như trường tư, ít Học sinh nên được giải nó dễ....".

Áp lực không chỉ chuyện mẹ chồng không ưa con dâu - mà áp lực vì bà không thích mẹ nhưng suốt ngày chê bai cháu kiểu "Mẹ học khối C nên chả biết dạy, con nhà người ta thế này, thế kia..."

Để con lớn lên không bị áp lực bởi những áp đặt vô lý của bà nội - tôi tỏ ra cứng rắn để được "toàn quyền" trong cách giáo dục con. Nhưng những lời chê bai của bà thì tôi không cách nào kiểm soát nổi.

Mỗi lần cháu có thành tích về khoe với ông bà (trẻ con vô tư) thì thường bà chỉ chép miệng, ko tỏ ra vui vẻ hay động viên gì cháu...Rồi bà đem cháu (con trai tôi) ra so sánh với con của bà chị dâu. Bà một mực khen con chị dâu thông minh chỉ bởi chị dâu học khối A, nên đẻ con ra chắc chắn thông minh hơn... Các cháu ngồi đấy, mà cứ so sánh đứa này với đứa kia, mặc định một đứa là mầm non ưu tú, còn một đứa thì khó phát triển.

Học khối C có tội?

Khi mà tôi tốt nghiệp không thất nghiệp. Tôi kiếm được công việc khá tốt ngay sau khi ra trường, thu nhập đủ để tiêu dùng và có tích lũy...Tôi cũng đã lắng lại để tìm hiểu quan điểm giáo dục của bản thân có khác với các thành viên trong gia đình nhà chồng? Tôi mong những năm đầu đời của con đi học là niềm vui, không gò ép, được phát triển tính sáng tạo, được tham gia các hoạt động ngoại khóa; còn nhà chồng thì luôn có câu “phải rèn giũa”, phải luyện viết chữ đẹp, phải “tập trung chính khóa” chứ không đàn hát vẽ vời gì... Thấy tôi đèo con đi đây đi đó, bà lại bóng gió “tham vọng lắm, thất vọng nhiều. Cẩn thận trượt Đại học ra đấy”; rồi thì “Con nó có thông minh hay không là theo gen mẹ, mà mẹ học khối C thì....”

Con trai quan tâm đến các vấn đề xã hội, nó khá có hiểu biết về lịch sử và địa lý ở độ tuổi của nó, thay vì được khuyến khích, 2 mẹ con tôi nhận được câu nói mỉa mai “Thế này thì lại học khối xã hội giống mẹ thôi”

Có những lúc ngồi một góc "kiểm điểm" lại bản thân thì tất tật chỉ tại học khối C, bà mặc định tôi kém cỏi, vì khối C là khối chỉ những đứa không học được Toán mới đi thi. Chỉ khổ cho cháu vì lúc máu hơn thua cao trào, bà sẵn sàng chê cả cháu nộilà... gen khối C.

Có lúc tôi nghĩ bụng sẽ đầu tư cho con môn Toán để cho bà biết mặt. Xong tôi kịp dừng lại, bởi chắc chắn sự ăn thua của mình sẽ gây áp lực nặng nề lên con, thậm chí làm hỏng con.

Tôi không quan tâm lắm với những so sánh của mẹ chồng nhưng nhiều lúc rất bức bối. Trong khi tuổi lên 7 rất cần được động viên mỗi khi con tiến bộ thì con tôi lại bị chê bai nhiều hơn.

Đứa trẻ trong quá trình hình thành nhân cách - cần người lớn chỉ bảo động viên đúng lúc, đúng chỗ. “Cố gắng lờ đi nhưng hễ gặp là bị chê bai, bị so sánh... mình chỉ sợ con mình nó “chột” cả người đi” – chị Kiều Anh nói.

«
Next
Bài đăng Mới hơn
»
Previous
Bài đăng Cũ hơn

Không có nhận xét nào:

Leave a Reply